Chương 27: Văn phòng play

Editor/Dịch: Vivi_V1989

Tuy rằng vào lúc Thu Đồng Tâm vào đại học, anh ba Thu Dật Bạch chỉ lớn hơn cô ba tuổi kia cũng còn đang học đại học, đã dùng tiền đầu tư kiếm được mua cho cô một căn hộ chung cư ở gần trường, nhưng cô vẫn lựa chọn vào ở ký tục xá.

Dù sao thì ở một mình cũng buồn chán, cô cần bạn cùng phòng tăng thêm chút lạc thú cho sinh hoạt của mình.

Cũng may vận khí của cô không tồi, hoàn toàn không gặp phải bạn cùng phòng dở hơi trong truyền thuyết, trái lại đặc biệt hợp cạ với ba người bạn cùng phòng.

Nhưng mà mấy ngày nay mới vừa khai giảng trạng thái của cô cực kỳ kém. Rốt cuộc mỗi đêm đều cùng với mấy người bạn học cao trung chưa xuất ngoại hẹn nhau đi nhảy, xa hoa truỵ lạc, ngợp trong vàng son.

Cho nên bắt đầu từ ngày đầu tiên chính thức đi học, cô vẫn luôn trốn các tiết học sớm.

Thẳng cho đến buổi chiều ngày thứ ba, nghe được ba người bạn cùng phòng đi học trở về vẫn luôn hưng phấn mà gào không ngừng, nói là giáo sư môn Luật Kinh tế vừa trẻ tuổi vừa soái, quả thực còn muốn loá mắt hơn đại minh tinh.

Thu Đồng Tâm vừa nghe liền nổi lên hứng thú, ngày hôm sau cố ý dậy thật sớm, chọn một thân quần áo xinh đẹp, trang điểm nhẹ nhàng tinh xảo, chuẩn bị để bắt lấy giáo sư soái ca chưa từng gặp mặt một lần kia.

Hơn nữa vì muốn khiến cho giáo sư chú ý, cô cố ý đến trễ mười phút, còn làm giống như hồi học cao trung, tuỳ tiện mà bước vào cửa, vang dội hô lên: "Báo cáo"

Chỉ là, dưới cái nhìn chăm chú của toàn lớp học, khuôn mặt nhỏ vốn dĩ mang theo tươi cười ưu nhã nháy mắt che kín biểu tình khϊếp sợ.

Dáng người cao lớn thẳng tắp trên bục giảng kia, giáo sư trẻ tuổi cực soái trong truyền thuyết, vậy mà lại có thể là người bị cô câu dẫn rồi mạnh mẽ đè xuống đoạt đi lần đầu tiên vào hai tháng trước, Nhϊếp Thành.

Thế giới này con mẹ nó thật nhỏ mà!

Thu Đồng Tâm ở trong lòng đau thương mắng mình vài cái, tại sao lại không biết xem thời khoá biểu trước, xác nhận tên giáo viên trước một chút chứ?

Nhưng nhìn gương mặt lạnh lùng nhưng cũng tuấn dật bất phàm kia, cô lại đột nhiên cảm thấy kỳ thật cũng còn tốt. Dù sao cũng đều là hướng về mục tiêu soái ca, có phải Nhϊếp Thành hay không thì có quan hệ gì?

Cho nên sau tiết học, khi Nhϊếp Thành lấy lý do phối hợp công tác kêu cô thân là lớp trưởng đến văn phòng, cô vui sướиɠ mà lắc mông đi liền.

Khi đi học cô đã hóng hớt hỏi thăm mấy bạn học nữ rõ ràng rồi, Nhϊếp Thành là được trường học đặc biệt mời đến, chỉ dạy hai lớp Luật Kinh tế thôi.

Nhưng anh chung quy chỉ là thạc sĩ ngành Luật, muốn tới trường đại học xếp hạng top 10 cả nước này dạy, chỉ sợ không chỉ là dựa vào tri thức Luật học chuyên nghiệp, không chừng sau lưng cũng có rất nhiều tác động không thể nói rõ.

Mà cô không tin tất cả chuyện này đều là trùng hợp.

"Thầy Nhϊếp không phải là bởi vì em mới đến nơi này dạy học chứ?"

Vào văn phòng, Thu Đồng Tâm liền thu hồi dáng vẻ ngoan ngoãn trước đó, bắt đầu không kiêng nể gì lên tiếng: "Bằng Thạc sĩ cũng có thể vào loại trường đại học này, lại còn có văn phòng riêng, thầy Nhϊếp thật là làm người ta lau mắt mà nhìn đấy!"

Nhϊếp Thành đứng ở cạnh bàn làm việc, lạnh lùng mà đánh giá cô gái đã tự mình ngồi xuống ghế.

Cô mặc cái đầm dây xám đen, thiết kế cổ chữ V lộ ra xương quai xanh gợi cảm, dáng ngồi một chút cũng không ưu nhã làm váy ngắn vốn chỉ che khuất nửa đùi lại kéo lên trên một đoạn. Nếu không phải cô lưu manh dựa vào rồi bắt chéo chân, thì từ góc độ của anh chỉ sợ có thể hoàn toàn nhìn thấy giữa hai chân.

Khuôn mặt đáng yêu hoạt bát chỉ trang điểm nhẹ xứng với nụ cười thiên chân vô tà*, nhìn thế nào cũng giống một cô gái nhỏ không rành thế sự. Nhưng cô lại có dáng người cao gầy đầy đặn quyến rũ, thời thời khắc khắc đều tản ra hơi thở mê người.

*Thiên chân vô tà: vô cùng chân thật, không có một chút xấu xa.

Đặ biệt là đã được chứng kiến sự 'bưu hãn' của Thu Đồng Tâm, sau lại nhấm nháp qua hương vị của cô, anh càng thêm hiểu rằng cô gái trước mắt có bao nhiêu nguy hiểm.

Cảm nhận được ánh mắt cực nóng, Thu Đồng Tâm nháy mắt che ngực lại, vẻ mặt đơn thuần mà nhìn anh:

"Thầy Nhϊếp à, thầy gọi học sinh tới văn phòng, không phải là muốn làm chuyện bậy bạ chứ? Em phải cảnh báo thầy, tuy rằng nơi này của thầy vị trí hẻo lánh, em không có cách tìm cứu viện, cũng trốn không thoát, nhưng em là học sinh của thầy, thầy đừng xằng bậy nha..."

Thấy cô diễn mà không hề có tâm, Nhϊếp Thành cười lạnh một tiếng, đi qua khoá trái cửa, lại thẳng tắp mà đứng trước mặt cô:

"Mặc như vậy, lại muốn câu dẫn ai?"

"Oa! Thầy Nhϊếp chẳng lẽ chính là nam thẳng ung thư* trong truyền thuyết? Thời tiết nóng như vậy, người ta chẳng qua là ăn mặc mát mẻ một chút thôi, sao thầy lại có thể mắng người ta như vậy chứ?"

*Cụm từ nay ta giữ nguyên theo bản cv. Ta nghĩ đây là tiếng lóng của TQ ấy, ta ko hiểu đc nghĩa 😭

Nhìn bộ dáng ra vẻ vô tội của Thu Đồng Tâm, ánh mắt Nhϊếp Thành càng sâu hơn. Đột nhiên một tay anh túm cô lên, có thể xuyên qua cổ áo trễ xuống nhìn thấy một nửa của hai luồng cao ngất dính sát vào trên ngực rắn chắc của anh.

Thu Đồng Tâm không giãy giụa chút nào, ngược lại tiếp tục cười duyên:

"Thầy Nhϊếp, ngài học luật pháp đấy, biết làm như vậy sẽ có hậu quả gì không?"

"Tôi chẳng qua là làm chuyện mà vào hai tháng trước chúng ta cũng đã làm thôi."

Bàn tay to của Nhϊếp Thành duỗi ra, đã đem khoá kéo sau lưng cô cởi bỏ: "Khi đó không phải em vẫn luôn câu dẫn tôi sao? Bây giờ, như ý em muốn."

Váy hai dây bị kéo xuống treo ở bên hông, lộ ra một đôi vυ" tròn trịa bị giấu trong nội y. Hầu kết Nhϊếp Thành lăn lộn, anh không chút khách khí mà kéo nội y xuống, cúi đầu liền ngậm lấy một mảng lớn nhũ thịt trắng nõn.

Thu Đồng Tâm phát hiện ra, trong bụng người đàn ông có lửa. Có lẽ bắt đầu từ lần tan rã không vui của hai tháng trước, anh đã tích luỹ một cơn lửa giận thật lớn đối với cô. Cho nên giữa lúc môi lưỡi quấn lấy nhau, thỉnh thoảng anh sẽ tăng thêm lực, làm cô đau đến hít khí lạnh.

Lúc này Thu Đồng Tâm đối với chuyện nam nữ còn chưa có thuần thục như vậy, thân thể mẫn cảm đến đáng sợ, chỉ bị anh tuỳ ý trêu chọc vài cái đã bắt đầu phát run, giữa hai chân cũng rất nhanh đã ướŧ áŧ.

Cô ẩn ẩn có thể cảm giác được, người đàn ông này cũng vẫn giống như hai tháng trước, ở phương diện này trúc trắc mà không có kỹ xảo. Nhưng anh không ôn nhu như lần trước, cực kỳ giống một con sư tử bị người ta chọc giận, muốn một giây đem cô nuốt vào trong bụng.

"Ưʍ..."

Tiếng rêи ɾỉ không khống chế được nật ra từ giữa môi, Thu Đồng Tâm theo bản năng mà ôm sát cổ anh, làm môi lưỡi anh ở trên đầṳ ѵú ngứa sưng to tiếp tục liếʍ hút.

Tay người đàn ông theo bên người trần trụi một đường đi xuống, chen vào trong váy sờ đến giữa hai chân, phát hiện cô đã ướt một mảnh. Anh liền một tay chặn ngang bế cô lên, đặt lên trên bàn làm việc có không ít văn kiện.

Thu Đồng Tâm mềm cả người, ánh mắt mê ly, nhưng vẫn thoáng nhìn qua dưới quần tây anh đã phồng lên một khối.

"Thầy Nhϊếp nhanh như vậy liền cứng nha!"

Cơ thể cô không kháng cự được, nhưng ngoài miệng một chút cũng không muốn yếu thế.

Nhϊếp Thành kéo qυầи ɭóŧ cô xuống, bẻ hai đùi trắng nõn thẳng tắp của cô ra, ngón tay thon dài dùng sức xoa nắn cánh hoa, sau khi lôi ra vài đợt mật dịch, mới giơ tay lên trước mắt cô quơ quơ: "Em càng ướt."

"Đây là do thầy chọc nha, người ta một tay trói gà cũng không chặt, chỉ biết làm học sinh ngoan ngoãn nghe lời thầy nói, thật sự rất đáng thương mà, bị giáo sư gọi tới văn phòng còn chịu khổ bị cưỡиɠ ɠiαи..."

"Đây còn không phải là điều em muốn sao?"

Nhϊếp Thành cởi dây kéo quần, côn ŧᏂịŧ lớn với đầy gân xanh gồ lên được phóng ra, để ở miệng huyệt cọ xát vài cái rồi nhanh chóng cắm 'phụt' đi vào.

"Ân..."

Tuy rằng đã đủ ướŧ áŧ nhưng nơi đó của cô quá mức nhỏ hẹp, mà anh lại thật sự to lớn, Thu Đồng Tâm vẫn cảm thấy có chút đau đớn.

Nhìn khuôn mặt nhỏ của cô nhăn lại, Nhϊếp Thành thả chậm tốc độ lại. Một tay anh đưa vào chỗ giao hợp của hai người vuốt ve âm đế, làm cô càng chảy ra nhiều mật dịch.

"A... Ha a..." Thu Đồng Tâm nắm chặt cánh tay anh, không ngừng vặn vẹo thân thể mềm mại, kɧoáı ©ảʍ mãnh liệt làm những tiếng ngâm nga đầy xấu hổ không tự chủ được mà tràn ra. Nhưng trên miệng cô vẫn không chịu nhận thua:

"Nhϊếp Thành... lần này là anh... ưʍ... chủ động trêu chọc tôi, sau này...đừng nghĩ giống như lần trước... a a... ý đồ muốn tôi chịu trách nhiệm với anh..."

—————————————————

Vivi: ta giải thích 1 chút về cách xưng hô. Tiếng Hoa giống với tiếng Anh, chỉ có (Tôi và Bạn). Nên tuỳ vào từng đối tượng, tình huống và ngữ cảnh thì editor sẽ chọn cách xưng hô cho phù hợp. Bình thường chị đều xưng Tôi - Anh với các nam chủ (trừ Bạch Tấn chơi từ nhỏ đã xưng Em-Anh rồi), chỉ khi nào trong lúc làʍ t̠ìиɦ hay lúc chị diễn trêu ghẹo người khác thì mới xưng Em - Anh nha. Giống như đoạn trên lúc chị gọi anh Thành là Thầy thì mới xưng em. Vì tính cách của chị quá mạnh mẽ, ta nghĩ xưng em có cảm giác chị hơi lép vế trước các anh. Với lại Em-Anh cho cảm giác ngọt ngào thân thiết, mà chị lại chưa có tình cảm chưa rung động với mấy ảnh nên để Tôi là hợp lý nhất. Sau này khi chị đã rung động với anh nào rồi thì ta sẽ đổi lại xưng hô cho anh đấy.

Đừng quên nhấn ⭐️ bên dưới ủng hộ ta nè. Ta đã vất vả gõ mấy ngàn chữ cho các sắc, các sắc chỉ cần gõ vài cái cho ta thôi. Tất cả đều là free hết 😉