Chương 23: - Dân quốc phong vân (7)

Edit: Min

Cảnh Dương lên sân khấu, hát hí một đoạn "Quý phi say rượu", trên người hắn không có bất kỳ trang sức gì, sóng mắt lưu chuyển lại tự nhiên mà thành kiều thái vũ mị.

Giọng hát, động tác cùng với tư thái kia, không thể nghi ngờ chính là ông chủ Quân.

Hát xong một đoạn ngắn, Cảnh Dương xuống sân khấu, khách khứa lập tức náo nhiệt lên, kinh ngạc qua đi lại kích động nghị luận, Trình đại thiếu gia cư nhiên chính là ông chủ Quân, hắn tại sao lại chạy đi làm con hát? Lại còn hát hay như vậy, trước kia tại sao chưa bao giờ biết…….

Sắc mặt Trình Gia Minh càng thêm khó coi, hắn đã nói không ra lời, cho dù trong lòng hắn không muốn tin tưởng như thế nào, lại không có biện pháp phủ nhận Trình Quân Hi chính là ông chủ Quân.

“Rất tốt, rất tốt, xem ra cậu quả thực chính là ông chủ Quân, chỉ là, trước đó tại sao cậu muốn che giấu thân phận của mình?” Ngụy Thiên Hùng hỏi.

“Hát hí khúc chỉ là một thú vui nho nhỏ của tôi, tôi cũng không dựa vào nó để sinh sống, cũng không muốn để người khác biết thân phận của tôi. Nhưng tư lệnh muốn gặp tôi, tôi không thể không…….” Cảnh Dương không nói cho hết lời, nhưng ý tứ trong đó rất rõ ràng.

“Nói như vậy, là tôi không phải.” Ngụy Thiên Hùng cười nói “Tôi xin lỗi cậu, cậu đêm nay cứ lưu lại…….”

“Ngụy tư lệnh.” Dương Vọng Khôn vẫn luôn lấy thân phận người xem ngồi bên cạnh, rốt cuộc mở miệng đánh gãy Ngụy Thiên Hùng.

Ngụy Thiên Hùng vốn là tên tjnh trùng thượng não, vừa nhìn thấy Cảnh Dương đã bị mê hoặc đến quên mất hoàn cảnh. Giờ phút này bị Dương Vọng Khôn đánh gãy, hắn mới nhớ bên cạnh còn có một người thân phận quan trọng, quay đầu nhìn về phía y.

“Đa tạ Ngụy tư lệnh hôm nay vì tôi làm yến tiệc, tôi kính anh một ly.” Dương Vọng Khôn uống xong một ly đứng lên nói “Thời gian cũng không còn sớm, hôm nay tôi về trước, ngày khác lại đến quấy rầy.”

“Nào, nào, tôi tiễn Dương thiếu soái.” Ngụy Thiên Hùng nghe thấy y phải rời khỏi, vừa lúc cầu còn không được, hắn cùng Dương Vọng Khôn có thể ngày khác lại giao phong, ngay lúc này không vội. Dù sao việc giữa bọn họ cũng không phải trong một sớm một chiều mà có kết quả, hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng muốn cùng Dương Vọng Khôn đánh lâu dài.

Dương Vọng Khôn nhìn về phía Cảnh Dương nói “Hôm nay nhìn thấy ông chủ Quân trong truyền thuyết Lê Thành, quả nhiên xuất chúng, không biết Dương mỗ có vinh hạnh có thể đưa ông chủ Quân về hay không.”

“Dương thiếu soái, thân phận của cậu quý giá, sao có thể để cậu tự mình đưa ông chủ Quân về, vậy chẳng phải là đề cao hắn sao, tôi sẽ tự mình sắp xếp người đưa hắn cùng người Ngô gia ban rời đi.” Ngụy Thiên Hùng đã gấp không chờ nổi muốn đem người thu tới tay, tốt nhất chính là ở đêm nay, sao có thể để Cảnh Dương rời đi như vậy.

Cảnh Dương không nghĩ tới Dương Vọng Khôn sẽ đưa ra lời mời hắn cùng về, hắn đã nghĩ kỹ là đêm nay muốn lưu lại, nếu giờ trở về, chẳng phải là bỏ lỡ một lần cơ hội hạ độc Ngụy Thiên Hùng?

Đôi mắt hắn chuyển động qua lại giữa Ngụy Thiên Hùng cùng Dương Vọng Khôn, hai người đều đang chờ hắn trả lời.

“Vậy phiền toái Dương thiếu soái.” Cảnh Dương nhìn Dương Vọng Khôn, hạ độc Ngụy Thiên Hùng về sau còn rất nhiều cơ hội, dù sao hiện tại thân phận của hắn cũng đã lộ ra ánh sáng. Có chuyện quan trọng hơn hắn muốn nhanh chóng biết được đáp án.

Ngụy Thiên Hùng không đoán được Dương Vọng Khôn sẽ đưa Cảnh Dương về, càng không đoán được Cảnh Dương sẽ đáp ứng. Hiện tại mặc kệ là Trình gia hay là Lê Thành, đều còn trong khống chế của hắn, Dương Vọng Khôn cho dù muốn suy yếu thế lực của hắn ở Lê Thành cũng không nhất định là có thể làm được.

Cảnh Dương cùng về với Dương Vọng Khôn, làm Ngụy Thiên Hùng rất mất mặt, nhưng hai người đã đi ra ngoài, hắn cũng không thể mạnh mẽ ngăn cản, nếu không hôm nay phải cùng Dương Vọng Khôn phát sinh xung đột.

Cảnh Dương lên xe của Dương Vọng Khôn, trầm mặc một lúc lâu, mở miệng nói “Tôi muốn cùng thiếu soái hỏi thăm một người.”

Dương Vọng Khôn quay đầu nhìn hắn.

Cảnh Dương nhìn lại y, nghiêm túc nhìn đôi mắt y hỏi “Thiếu soái biết Triệu Bác Thừa chứ?”

“Không quen biết.” Dương Vọng Khôn nhanh chóng trả lời, trí nhớ của y rất tốt, gần như không cần tự hỏi, y liền biết tên này không tồn tại trong ký ức của mình.

“Xin anh cẩn thận suy nghĩ một chút nữa.” Cảnh Dương dùng sức nhìn đôi mắt y, muốn thử xuyên thấu qua đôi mắt cảm thụ linh hồn của y, đời trước, hắn có thể xuyên thấu qua đôi mắt Triệu Bác Thừa cảm nhận được linh hồn của Triệu Bác Thừa, cái gọi là linh hồn có lẽ chỉ là một loại cảm giác mà thôi, nhưng cái loại cảm giác này làm hắn rất muốn tới gần.

Dương Vọng Khôn dựa theo yêu cầu của hắn, nghiêm túc suy nghĩ trong chốc lát, lại lần nữa khẳng định trả lời “Không quen biết.”

Cảnh Dương thất vọng nhắm mắt lại, Dương Vọng Khôn trả lời làm trong lòng hắn rất thất vọng, hắn cũng không có từ trong ánh mắt của Dương Vọng Khôn cảm nhận được cảm giác quen thuộc kia. Tên Triệu Bác Thừa này không làm Dương Vọng Khôn sinh ra một chút cảm giác khác thường nào, hắn cũng không cần phải tự lừa dối chính mình.

Tuy rằng hiện tại còn không thể xác định, y có phải Triệu Bác Thừa hay không, nhưng ít ra chứng minh y không có bất kỳ ký ức gì về Triệu Bác Thừa.

Dương Vọng Khôn nhìn ra sự thất vọng trên mặt Cảnh Dương, y không rõ tại sao y phải biết người kia “Người kia đối với cậu rất quan trọng?”

“Rất quan trọng, vô cùng quan trọng.” Cảnh Dương một chút cũng không che giấu sự mất mát của mình.

Xe ở ngoài cửa lớn Trình gia dừng lại, Cảnh Dương nói cảm ơn Dương Vọng Khôn, cũng không thèm quay đầu lại xuống xe đi vào trong, hắn cảm thấy hắn cần phải say một trận mới có thể bình phục lại tâm trạng.

Lúc trước trải qua hơn một ngàn lần chuyển thế hắn đều đi một mình, Cảnh Dương cho rằng mình sớm đã quen cô độc, nhưng khi từng yêu đương hắn mới phát hiện, thì ra hắn cũng sẽ chán ghét cô độc, hy vọng có thể có một người làm bạn lâu dài.

Dương Vọng Khôn nhìn cửa lớn Trình gia mở ra rồi đóng lại, mới kêu vệ binh lái xe đi. Từ khi lần đầu tiên y ở Cẩm Tú Viên nhìn thấy Trình Quân Hi, y có rất nhiều hành vi quyết định đến chính bản thân y đều không thể lý giải.

…………………………

Trình thiếu gia Trình Quân Hi, cư nhiên chính là ông chủ Quân ở Cẩm Tú Viên hát hí khúc, chuyện này đã trở thành đề bàn tán sối nổi ở Lê Thành. Rất nhiều người đều cảm khái Trình thiếu gia thâm tàng bất lộ, nhưng lại không có người nào trào phúng hắn đắm mình trụy lạc, hiện tại hát hí khúc đã không phải việc đê tiện gì, huống chi hắn hát so với các danh giác còn hay hơn.

Mọi người đều lấy Trình Gia Minh cùng Trình Quân Hi ra so sánh, tất cả mọi người đều nhất trí cho rằng Trình Gia Minh không phải không sánh bằng Trình Quân Hi, mà là kém rất xa.

Năm Trình Gia Minh năm tuổi cùng mẹ hắn bị đuổi ra khỏi Trình phủ, Lê Thành không có mấy người biết hắn cũng là thiếu gia Trình gia, bằng không trà dư tửu lậu đã có đề tài để tán gẫu.

“Cút! Đều cút cho ta!” người tới khuyên Trình Gia Minh đều bị hắn đuổi ra ngoài, hắn đã đập hết bình hoa chén trà trong phòng.

Mọi người đang nói hắn không bằng Trình Quân Hi, Ngụy Thiên Hùng chỉ thấy Trình Quân Hi lần đầu tiên đã bị mê hoặc.

Còn có Dương thiếu soái, con mắt cũng không thèm nhìn hắn một cái, vẻ mặt lạnh nhạt, làm hắn cho rằng y chỉ là đối với nam nhân không có hứng thú. Nhưng khi Trình Quân Hi vừa xuất hiện, đôi mắt y liền nhìn chằm chằm, rõ ràng có ý tứ với Trình Quân Hi.

Hắn học hát hí khúc mười mấy năm, ăn nhiều khổ cực mới có ngày hôm nay, Trình Quân Hi có từng chịu khổ sao? Dựa vào cái gì hát hí so với hắn còn hay hơn, còn đoạt đi nổi bật thuộc về hắn. Hắn cũng là huyết mạch Trình gia, tài sản Trình gia vốn có một phần thuộc về hắn, Trình Quân Hi chiếm tài sản Trình gia nhiều năm như vậy không nói, hiện tại hát hí khúc cũng muốn cùng hắn tranh!

Trình Gia Minh hết sức tức giận, cơ bắp trên mặt đều vặn vẹo, tài sản Trình gia hắn nhất định sẽ đoạt lại, cũng sẽ lại lần nữa trở thành danh giác hát hay nhất Lê Thành, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho Trình Quân Hi!

Trình Gia Minh vội vội vàng vàng đi tư lệnh phủ, hắn cần phải thừa dịp sự tình chưa phát triển đến mức hắn vô pháp khống chế, đem sản nghiệp Trình gia đều đoạt tới tay.

“Tư lệnh, anh lúc trước nói sẽ đem phần lớn tài sản Trình gia cho em, hiện tại chẳng lẽ muốn đổi ý sao?” Trình Gia Minh dùng ánh mắt ủy khuất nhìn Ngụy Thiên Hùng, thân thể cố tình áp sát.

“Dương Vọng Khôn đã đến Lê Thành, đối với ta có uy hϊếp rất lớn, ta chính sự đều lo liệu không hết, nào có thời gian nhọc lòng những việc nhỏ nhặt đó.” Ngụy Thiên Hùng trước kia rất thích bộ dáng này của hắn, nhưng hiện tại lòng tràn đầy nhớ thương muốn đem Cảnh Dương ăn vào miệng, nào còn có tâm tư cho Trình Gia Minh hắn.

Có câu thứ không dễ dàng có được mới đáng quý, loại như Trình Gia Minh chủ động nhào vào trong ngực, ngược lại không đáng để bụng, Ngụy Thiên Hùng đối với hắn cũng không còn kiên nhẫn như ngày xưa.

Trình Gia Minh cắn răng, nhưng cũng cảm giác được Ngụy Thiên Hùng không kiên nhẫn, không dám giống trước kia làm càn “Việc này của em là việc nhỏ, đương nhiên không dám làm phiền tư lệnh tự mình lo lắng, tư lệnh cứ như trước kia tùy tiện phái vài thuộc hạ đi làm là được.”

“Cậu đây là muốn chỉ huy ta?” Ngụy Thiên Hùng trầm khuôn mặt nói.

Trình Gia Minh vội vàng giải thích nói “Em nào dám chỉ huy tư lệnh, em đây là cầu xin tư lệnh.”

Ngụy Thiên Hùng không kiên nhẫn vẫy vẫy tay “Việc nhỏ về sau lại nói, ta tự nhiên sẽ có sắp xếp, cậu sốt ruột cũng vô dụng.”

Trình Gia Minh thấy Ngụy Thiên Hùng nhanh như vậy liền trở mặt không nhận người, trong lòng tức giận đến không chịu nổi, hắn theo Ngụy Thiên Hùng hai năm, trên giường dưới giường đem hết toàn lực lấy lòng Ngụy Thiên Hùng, cho dù Ngụy Thiên Hùng có đam mê đặc thù công đều nhịn xuống, không nghĩ hắn sẽ bị chán ghét nhanh như vậy. Nhưng hắn tạm thời cũng không có biện pháp nào khác, chỉ có thể đi về trước tìm cách khác.

Cảnh Dương nghĩ không ra biện pháp xác định Dương Vọng Khôn đến tột cùng có phải người yêu của mình hay không, trong lòng phiền muộn, liền uống một ít rượu phát tiết một chút. Rượu tửu lâu Trình gia hắn uống không đã ghiền, liền tự mình ủ chút rượu cho chính mình uống.

Quản gia vội vàng tới bẩm báo, nói Dương thiếu soái tới chơi, kinh ngạc rất nhiều, Cảnh Dương đứng dậy tự mình đi đón người vào.

“Dương thiếu soái đột nhiên tới chơi, là có việc gì quan trọng?” Cảnh Dương vừa đi vừa hỏi.

“Đến xem cậu.” Dương Vọng Khôn nhìn hắn một cái nói.

Nhìn xem mình? Cảnh Dương trong lòng rất nghi hoặc, người này nói y không quen biết Triệu Bác Thừa, không giống như lừa hắn, chỉ là nếu y không có ký ức kiếp trước, tại sao lại đối với hắn không bình thường.

“Thiếu soái tới vừa lúc, đây là rượu do chính tay tôi ủ, thiếu soái uống thử xem thế nào.” Cảnh Dương ngồi xuống, cũng rót một ly cho Dương Vọng Khôn.

“Cậu sáng tinh mơ đã uống rượu?” Dương Vọng Khôn hỏi.

“Vốn dĩ buổi sáng tôi đều uống trà, nhưng mà hai ngày này tâm trạng không tốt, liền đổi thành uống rượu.” Cảnh Dương cũng không có giấu giếm, trực tiếp ăn ngay nói thật.

“Tại sao tâm trạng không tốt.” Dương Vọng Khôn nhìn hắn nói “Bởi vì tôi nói tôi không quen biết người tên Triệu Bác Thừa?”

Cảnh Dương đem ly rượu mới vừa đưa đến bên miệng buông xuống, nhìn thẳng y “Vậy thiếu soái cuối cùng có biết hay không? Đây là lần cuối cùng tôi hỏi vấn đề này, hy vọng thiếu soái đúng sự thật mà nói, không cần giấu diếm tôi.”

“Vậy tôi cũng một lần cuối cùng đúng sự thật trả lời cậu, tôi không quen biết.” Dương Vọng Khôn kỳ quái nói " Tại sao cậu khẳng định tôi nhất định sẽ biết người kia?”

Cảnh Dương cười khổ một chút, nâng ly uống một hơi cạn sạch “Bởi vì anh cùng y rất giống.”

Dương Vọng Khôn nhìn hắn trong chốc lát, đột nhiên không biết nên nói cái gì, cũng uống một ly, uống xong liền tán thưởng nói “Rượu ngon.”

Nếu nói Ngụy Thiên Hùng là hí si, vậy Dương Vọng Khôn chính là rượu si, hơn nữa y chưa từng biết cảm giác say, thuộc về loại người càng uống càng thanh tỉnh. Vốn dĩ hắn không nên mang binh tới Lê Thành, hắn có một thuộc hạ tâm phúc là người Lê Thành, nói với y rượu Lê Thành ngon như thế nào, y vừa vặn có một số việc đi ngang qua phụ cận, liền tới đây nếm thử rượu Lê Thành rượu rốt cuộc ngon bao nhiêu.

Bởi vì ngẫu nhiên cùng thủ hạ đi Cẩm Tú Viên nghe hát hí khúc, gặp được Cảnh Dương ở trên sân khấu hát "Quý phi say rượu", ánh mắt hai người trong nháy mắt đối diện nhau, y liền tâm tâm niệm niệm nhớ thương hắn, luôn muốn xem gương mặt thật của hắn sau khi tẩy trang. Sau khi thấy được rồi, y càng quên không được người này, y không rõ lắm tại sao y sẽ đối với một người nam nhân cảm thấy hứng thú, nhưng y từ trước đến nay sẽ không cố tình vi phạm tâm ý của mình.