Chương 1

Edit: MIN

=============

Hôm nay, Mẹ Diệp nói cho Diệp Mỹ Linh, thứ 7 tuần này cả nhà sẽ chuyển đến nước Mỹ định cư. Diệp Mỹ Linh biết nhà mình sẽ đi Mỹ chỉ là không nghĩ đã quyết định nhanh như vậy.

Chỉ còn 7 ngày nữa là rời đi……

Về chuyện đi nước ngoài, Diệp Mỹ Linh từng nghe bạn trong trường nói qua, Rốt cuộc xin đi Mỹ cũng không phải một việc dễ dàng, nhất định thất bại, thật là không ngờ……

“Mỹ Linh!”

Diệp Mỹ Linh trên đường đi học, phía sau giọng nữ gọi cô. Không cần quay đầu lại xem, cũng có thể biết đó là cô bạn thân từ nhỏ cùng nhau chơi đùa, Lý Lệ Hồng. Cô ấy từ phía sau chạy chậm lại nắm bả vai cô.

“Buổi sáng tốt lành.” Diệp Mỹ Linh mở miệng thăm hỏi.

“Tuần trước có bài tập toán học, làm xong chưa? Đến lớp cho tớ mượn nha nha.” Lý Lệ Hồng mỗi buổi sáng thường hay dò hỏi, học không hiểu rõ đáp án sẽ sao chép. Kỳ thật, các môn còn lại thành tích đều không tồi, chỉ là toán học không có biện pháp học giỏi.

“Làm được, sẽ cho cậu mượn.” Diệp Mỹ Linh trả lời, sau đó tạm dừng một chút, mang theo một chút giọng lo lắng, nói: “Lệ Hồng, về sau cậu phải tự mình làm bài tập toán, lỡ như tớ không ở đây nữa, cậu làm sao bây giờ?”

“Cậu làm sao mà sẽ không ở đây nữa? Không phải nói muốn cùng nhau vào đại học, cùng nhau đi làm, cùng nhau làm bạn đến già sao?” Lý Lệ Hồng một bên kéo tay cô, một bên mặc sức tưởng tượng tương lai.

“Lệ Hồng, tớ muốn……” Diệp Mỹ Linh đang muốn mở miệng nói cô ấy biết chuyện một tuần nữa là đi nước ngoài.

“Mỹ Linh, xem, Chung Nhất Minh ở phía trước!” Lý Lệ Hồng hưng phấn mà dùng một tay nắm tay Diệp Mỹ Linh, tay kia chỉ vào phía trước kêu.

Chung Nhất Minh, trong trường học được công nhận vườn trường vương tử.

Là nam sinh Diệp Mỹ Linh từ sơ trung bắt đầu yêu thầm đến bây giờ.

Chung Nhất Minh đứng trước ngã tư đường đã thấy các cô, không biết vì cái gì, quần áo đồng phục giản dị, không có gì đặc sắc nhưng mặc trên người Chung Nhất Minh vẫn là soái khí bức người. Dáng người cậu thon dài, đeo ba lô, hai tay cắm túi quần, trên người cậu sinh ra đã có sẵn một phong thái cổ soái, trong trường lại là một trong ba học sinh giỏi đại biểu.

“Chung Nhất Minh!” Lý Lệ Hồng hướng về phía trước kêu

Chung Nhất Minh nhìn đến, Lý Lệ Hồng còn hướng cậu vẫy tay.

Cậu hơi hơi mỉm cười, cũng cùng các cô vẫy tay một chút, tuy rằng không thân thuộc, nhưng cũng là học cùng lớp, cho nên cậu sẽ lich sự chào lại.

Diệp Mỹ Linh thẹn thùng cúi đầu, dùng tay kéo nhẹ áo Lý Lệ Hồng, thanh âm ép tới rất thấp: “Được rồi, đừng làm mất mặt nữa, được không?”

“Chung Nhất Minh cũng chào hỏi chúng ta kìa!” Tuy rằng Chung Nhất Minh đã đi rồi, Lý Lệ Hồng vẫn nhìn theo bóng dáng cậu rời đi.

“Lệ Hồng, tớ có lời muốn nói.” Chung Nhất Minh rời đi, Diệp Mỹ Linh tính toán tiếp tục nói: “Một tuần sau, tớ đi Mỹ.”

Bởi vì Diệp Mỹ Linh nói một tuần sau đi Mỹ, Lý Lệ Hồng tức giận đến suốt một cái buổi sáng đều không cùng cô nói chuyện.

Tan học, Diệp Mỹ Linh cũng là tự mình đi về nhà. Buổi chiều chỉ có tiết thể dục, vận động một chút là có thể tự do hoạt động. Bởi vì Lý Lệ Hồng không nói chuyện với Diệp Mỹ Linh, cho nên Diệp Mỹ Linh một mình ngồi ở sân bậc thang sân bóng rổ, nhìn trong đội nam sinh đánh bóng rổ, trong đó có Chung Nhất Minh.

Còn có một tuần liền phải rời khỏi đây, sẽ không còn được gặp lại Chung Nhất Minh, không biết mình có làm quen được với việc này không.

Cô thật sự thích Chung Nhất Minh, khi cậu cười lên chính là ánh mặt trời mê người…… Cô thích cậu ở rất nhiều phương diện, đếm không hết. Cô đã quen mỗi ngày thường quan sát cậu nhất cử nhất động, cô không dám tưởng tượng tương lai không có cậu.

Cô biết, nếu cô không phải tuần sau rời đi, sang năm thi đại học vẫn là sẽ cùng cậu vẫy tay nói hẹn gặp lại.

Chỉ là không nghĩ ngày họ không còn được gặp lại tới nhanh vậy

“Cậu có nghĩ tới, trước khi đi thông báo cho Chung Nhất Minh không?” Cả buổi sáng không nói chuyện cùng Diệp Mỹ Linh, Lý Lệ Hồng đột nhiên đi tới, ngồi ở bên cạnh cô nói chuyện.

“Lệ Hồng, cậu không tức giận?” Diệp Mỹ Linh thật cẩn thận mà thử hỏi.

“Chỉ là thắc mắc, vì cái gì cậu đi Mỹ mà không cho tớ thời gian kịp tiêu hóa chuyện này?” Lý Lệ Hồng tuy rằng hơi đề bụng, nhưng các cô là bạn tốt, hẳn là còn lại một tuần, không thể không nhìn nhau mà kết thúc của tình bạn tốt.

“Cho là nước Mỹ xin định cư thông suất không cao, cho nên tớ không có ôm hi vọng. Tớ cũng không biết, nhận được tin đã thông qua xong thì liền phải lập tức rời đi.” Diệp Mỹ Linh cúi đầu nhỏ giọng giải thích, không từ bỏ được Chung Nhất Minh, cô cũng không bỏ được người bạn thân từ hồi nhà trẻ đã ở bên nhau.

“Mỹ Linh, cậu đi thông báo cho Chung Nhất Minh đi, bằng không cậu sẽ hối hận cả đời.” Lý Lệ Hồng nhìn Chung Nhất Minh đang đánh bóng rổ, cô đối Chung Nhất Minh chỉ là xuất phát từ hâm mộ soái ca, mà Diệp Mỹ Linh thích Chung Nhất Minh là thích thật lòng.

“Tớ cảm thấy…… Cậu ấy sẽ từ chối tớ” Diệp Mỹ Linh thấp giọng, lo lắng trả lời.

“Dù sao một tuần sau cậu liền đi rồi, sợ mất mặt cái gì?” Lý Lệ Hồng không cho là đúng hỏi lại.

Diệp Mỹ Linh vì Lý Lệ Hồng nói những lời này, cho nên buổi chiều tan học liền lấy hết can đảm đứng đợi Chung Nhất Minh.

“Bạn học Chung Nhất Minh, tớ có lời…… muốn nói với cậu.” Diệp Mỹ Linh xông lên chắn trước mặt Chung Nhất Minh, chần chờ một chút, cúi đầu có điểm nói lắp mà nói ra lời nói tới.

“Wow, Diệp Mỹ Linh, cậu muốn làm gì? Cậu không mau nói đi?” Mấy nam sinh về cùng Chung Nhất Minh ồn ào.

Diệp Mỹ Linh cảm thấy rất khó tỏ tình, đầu thấp đến càng thấp, tạm dừng một chút, nhắm mắt lại, nhanh chóng mà nói ra một câu: “Tớ thích cậu lâu rồi!”

“Oa, Diệp Mỹ Linh cậu thật dũng cảm a! Cư nhiên tỏ tình với vương tử.” Các nam sinh tiếp tục ồn ào.

Diệp Mỹ Linh không có ngẩng đầu, chờ hồi đáp.

Cô nghe được Chung Nhất Minh giọng bình tĩnh, nói: “Vậy cậu muốn như thế nào?”

Cậu hỏi cô, cô muốn như thế nào?

Không đúng, theo suy đoán của cô chắc cậu sẽ nói: Thực xin lỗi, tôi không thích cậu.

Như vậy mới đúng! Cậu hỏi cô muốn thế nào? Cô không muốn thế nào đâu! Cô tưởng nói cho cậu, cô thích cậu, sau đó cậu từ chối cô thì tốt rồi.

Diệp Mỹ Linh nội tâm nhanh chóng tự hỏi tự đáp lên, sau đó vội vội vàng vàng mà trả lời: “Tớ không muốn thế nào.”

Sau đó xoay người vội vàng rời đi, chạy về nhà.

Lần đầu tiên tỏ tình, thật chật vật xấu hổ!

Diệp Mỹ Linh đã không tham gia tiết tự học buổi tối, sợ lúc về bị đám nam sinh kia chê cười. Dù sao cuối tuần liền rời đi, không bằng ngày mai liền xin thôi học đi, dư lại mấy ngày cũng không cần đi học nữa.

Vì có cái ý tưởng này, liền trốn học không học tiết tự học buổi tối.

Diệp Mỹ Linh nhàm chán mà ấn điều khiển TV từ xa, không ngừng thay đổi kênh, giống như đêm nay mất tiết mục không hợp khẩu vị cô. Tùy tiện ngừng ở một bộ phim truyền hình, nghĩ trong đám bạn học đều đang bàn tán về bộ phim này, liền thử xem.

Lúc này điện thoại Diệp Mỹ Linh vang lên, là một số điện thoại xa lạ.

“Alo?” Tự nhủ nghĩ, mong là không phải vì cô trốn học mà chủ nhiệm lớp gọi điện hỏi thăm? Diệp Mỹ Linh vội vàng tắt đi TV, để tránh bị lão sư biết cô trốn học ở nhà xem TV, đầu cũng nhanh chóng nghĩ ra một cái lý do, sau đó trong lòng run sợ mà nghe tiếp: “Ai vậy ạ?”

“Mỹ Linh, tôi là Nhất Minh.”

Chung Nhất Minh nói ngắn gọn.

Diệp Mỹ Linh nghe được tên “Nhất Minh”, trái tim đập loạn nhịp, cậu như thế nào lại có số cô? Có điểm phản ứng không kịp: “Hả?”

“Tôi ở dưới lầu nhà cậu, cậu xuống đi.” Nói xong, Chung Nhất Minh liền ngắt máy.

Diệp Mỹ Linh nhìn đồng hồ, 7 giờ đúng, hiện tại không phải giờ tan tiết tự học? Chung Nhất Minh như thế nào lại tới?

Diệp Mỹ Linh không tính đi tiết tự học buổi tối, cho nên về nhà xong cũng chưa tắm rửa thay quần áo, vẫn là bộ đồng phục ban ngày, bởi vì buổi chiều có tiết thể dục, chính mình có thể cảm giác được trên người mình bốc mùi. Nhưng cô cũng không quá chú ý chuyện này, chỉ là xuống lầu nhìn thấy Chung Nhất Minh, cậu mặc một bộ đồng phục sạch sẽ, trên người toả ra một mùi hương sữa tắm chanh.

Đổi lại, cô cảm thấy chính mình có điểm mất mặt. Cô cảm thấy quần áo không được sạch, cho nên không có tới gần Chung Nhất Minh, giữ khoảng cách tương đối xa, mang theo một chút giọng ngoài ý muốn, hỏi: “Có chuyện gì sao?”

“Tôi đến để trả lời câu nói hồi chiều của cậu.” Chung Nhất Minh nói thực bình tĩnh.

Kỳ thật Diệp Mỹ Linh nội tâm rối rắm: Cậu không phải cố ý lại đây cự tuyệt tôi đi?

“Chúng ta hẹn hò đi.” Chung Nhất Minh vẫn như cũ thực bình tĩnh, không cảm xúc.

A? Hẹn hò?

Diệp Mỹ Linh kinh ngạc mà trừng mắt nhìn Chung Nhất Minh, bởi vì nhìn không ra vẻ mặt của cậu, cô có điểm không quá tin tưởng, hỏi: “Cậu thích tớ sao?”

“Thích.” Tuy rằng Chung Nhất Minh nói ra này hai chữ có điểm bình tĩnh, Diệp Mỹ Linh ngước mắt chú ý tới cậu nhấp miệng một chút, giống như có điểm thẹn thùng.

Tiếp theo, cô cúi đầu không nói, hai tay ở sau lưng nắm lại, thẹn thùng mà dùng chân đung đưa vài cái trên mặt đất.

“Vậy cậu đồng ý hẹn hò với tôi không?” Chung Nhất Minh thấy Diệp Mỹ Linh vẫn thẹn thùng, không nói lời nào.

“Ừ ừ” Diệp Mỹ Linh vẫn cúi đầu, gật đầu hai cái, xác nhận.

Chung Nhất Minh tiến lên trước hai bước, vẫn luôn để ý trên người mình không sạch sẽ nên Diệp Mỹ Linh vội vàng lui ra phía sau hai bước nhỏ.

Thiếu niên nhướng mày, hỏi: “Không muốn?”

Diệp Mỹ Linh sợ Chung Nhất Minh hiểu lầm ý tứ của mình , vội vàng giải thích: “Tớ…… Tớ còn chưa tắm rửa thay quần áo, trên người có mùi.”

Cậu cười một chút, lại tiến lên trước một bước, nhẹ nhàng mà ôm cô vào trong lòng ngực nói: “Tôi không ngại.”

Chung Nhất Minh cùng Diệp Mỹ Linh xác nhận hẹn hò sau đó liền trở lại trường tiếp tục tham gia tiết tự học buổi tối, mà Diệp Mỹ Linh không đi cùng.

Tiết tự học buổi tối sau khi kết thúc, Diệp Mỹ Linh nhận được WeChat của Chung Nhất Minh: “Ngày mai tôi đưa cậu đi học.”

“Được!” Cô nhanh chóng hồi phục.

“Yêu cậu, ngủ ngon.” Chung Nhất Minh phản hồi lại.

Diệp Mỹ Linh nhìn đến bốn chữ này, hưng phấn đến mất ngủ.

…………………………

Hôm nay là ngày 18 tháng 5 năm 201X, ngày đầu tiên Diệp Mỹ Linh cùng Chung Nhất Minh trở thành người yêu.